VẾT SẸO THỜI GIAN
NGUYÊÑ THANH THU tai tư gia
Tháng 1/2020..
Đã hơn 40 năm chiến tranh chấm dứt, tất cã mọi thứ đã đi vào quá khứ.
tuy nhiên , có những thứ không thể nào phôi pha, mà ngược lại ,còn in đậm nét trên ký ức của con người Sàigòn…
Đó là biết bao công trình sáng tạo của các nghệ sỹ, sống miệt mài sáng tác trong bối cảnh chiến tranh như một bi kịch cuộc đời…
Tôi muốn nói đến cây đại thụ trong ngành điêu khắc SG, có thể nói đây là một trong những nhà sáng tạo điêu khắc có nhiều tác phẩm nhất nước…
Nguyễn Thanh Thu một cái tên không xa lạ với con người của đất Gia Định, ngoài nhiều công trình tượng đài nhân vật lịch sử chống ngoại xâm, ông còn lưu lại cả khối tượng cho hậu thế, tượng nhiều đến nỗi riêng ông không còn nhớ hết…
Một con người sinh ra và lớn lên trên đất Gia Định, nơi có ngôi trường Mỹ Thuật cổ kính trãi dài hơn 100 năm, đó chính là trường vẽ Gia Định …
Cộng theo cái cá tính sẵn có, ông đã tạo được thế đứng trong nghành điệu khắc đương đại miền nam,man mác một cái gì đó như trong trường phái nghệ thuật biểu hiện việt nam.
Cái tính đầy trực tính, đã tạo nên bao tình cãm dào dạt qua biểu hiện và chính trong con người của ông…
Sau 75 , ông đi học tập trong nhiều trại “re-éducation “ để thông hiểu đường lối, chính sách mà người đương thời gọi là “cách mạng” , ngày đó , như một cơn mưa đổ ập vào thân phận con người cùng như trong tác phẫm “Thương Tiếc” ở Nghĩa Trang Quân Đội VNCH.
Thực sự là vậy, người ta biết nhiều về ông bởi bức tượng này, nó như một thiên thần có cánh bay bỗng trên những nghĩa trang ở các nước trên thế giới…
ĐAI LÔ KINH HÒANG
photo La toàn Vinh 2008
Những giai thoại về ông khá vui, như KTS Lâm Công Quyền kể lại, khi ông vào dạy ở Võ Trường Toãn, lần vẽ tĩnh vật , ông để một cái Lu cho học sinh vẽ, nhưng vì trong lớp có những cậu học trò phá phách ,chọc ghẹo thầy…
Ông giận quá không biết phãi làm sao, bèn cung tay đấm bể cái Lu, làm cho các học trò một phen khiếp vía…
Đến khi làm tượng Thương Tiếc, ngày nào cũng có một Đại Tá công binh vào nhìn ngắm, ông buộc miệng hỏi”Mày vào đây làm gì”,
ông công bình đáp lại”tao vào để Quan Sát” , ông đuổi hắn ra và phôn cho TT Nguyễn văn Thiệu…
Sau cùng,NVT phôn cho ông đại tá công binh và nói” tao giao cho nó làm, có gì mà mày phãi quan sát!!!”
Đến những ngày trong trại cãi tạo ông mê vẽ chân dung “giặc lái”, người phi công cũng là bạn tù trong giờ học chính trị, cũng vì thế mà chịu hình phạt đứng ngoài trời nắng suốt 2 giờ.
NTT VĒ GIẶC LÁI..
Sau khi được Trả Quyền Công Dân dù ông là người VN, Nguyễn thanh Thu vượt qua trại tị nạn ở Thai Lan, khi đặt chân đến trại tị nạn, chưa kịp mừng… ông làm liền cái tượng Quan Thế Âm ,nay nơi ấy vẫn còn như một dấu tích bi kich, khổ nan v.v
Trở về VN trong những ngày già cỗi, ông gùi theo cái phát thảo Thương Tiếc mà ông đã mang theo khi vượt biện.
Rất tiếc!!!!thương tiếc đã không còn sau 1975…
LTV




No comments:
Post a Comment