MẸ…
xếp ba viên gạch
Mẹ làm cái bếp.
cho bao bửa cơm đạm bạc trong ngày,
thời gian qua đi
không hề già cỗi…
mãi mãi còn đây bếp ấm tình thương.
Mẹ vẫn quanh đây
bên mái tranh nghèo
mái dột cột xiêu, một đời tần tão…
Mẹ như con nước, khi ròng khi lớn,
cho tuỗi thơ vui những buổi chiều hôm…
bàn tay vươn xa vẫy trong tiếng gọi,
con trẽ ra đi biền biệt bao ngày.
một khi trở lại, Mẹ không còn nữa
giọt nước mắt nào, vị mặn trên môi…
LTV
Mẹ…
( nhớ Vũ Kiện)
“Mẹ hoá đá nằm dài nghe sóng vỗ”
chiều lại về trên bến đỗ năm xưa
ngậm ngùi ru bao câu ca ly biệt
tuổi dâng đầy như sóng cả biển đông…
mẹ trở về hình bóng thuở quê xa
năm tháng dài cuộc đời như vô tận
đứa con xưa nay dong ruỗi trở về
nhìn biển trời nghe sóng vỗ vu vơ…
mẹ đứng thẳng như hải đăng soi rọi
bên bể đời nghiệt ngã với bóng đêm
khi trái tim thổn thức vạn nỗi buồn
cho nỗi niềm trôi dạt tận nơi đây
Cần giờ đây ,ôi sao thương nhớ quá
cho cuộc tình xa mãi những tháng năm..
LTV
QUÊ EM…NGÀY ĐÓ
khẽ bước trông qua chiều rạch sỏi,
nơi xa xôi bỗng ấm tình người…
em hỏi tôi”anh từ đâu đến
hoàng hôn xuống dần biết ở đâu???
nhiều năm đi xa thèm tiếng gọi
vách lá đơn sơ tron tấm lòng.
đã qua đi sao còn thao thức
quê diệu hiền hạt muối cắn đôi
nhấp nhô sóng biển như làn tóc
người Kiên giang chân chất tấm lòng…
đã qua rồi nhiều năm xa xứ
bao chân tình vun xới niềm tin
em vẫn đó bao lần chiều xuống,
mối tình xưa kể laị hoàng hôn…
Tôi bước đi trên đất Kiên Giang
qua bến cá ì xèo tiếng gọi
quê em đó bao lần thay đổi
nhưng tình yêu còn mãi nơi này…
LTV
Một ngày ở Paris...
Paris tôi, còn có một ngày đông
tháng giêng rơi đều bao giòng châu ngọc
cho giá buốt len vào tận câu thơ
khi hơi ấm tan ra từng âm điệu
Paris ơi có còn chăng ngày ấy
chặng đường xa vời vợi những dư âm
như nỗi buồn vây quanh trong yên lặng
giờ trong tôi bàng bạc những hư không…
Paris tôi còn lại một chút tình
trên trang giấy, vụn vỡ những ngày qua
khẻ bước đi trong dòng người vội vã
Paris đây còn lại những tàn phai
La Toàn Vinh-Paris –Charles de Gaulle/18/01/2015
MÙA XUÂN.
chắt chiu bao vạt nắng;
mùa xuân qua khung cửa .
xôn xao cành hoa trắng;
ươm đọng những hạt mưa…
tháng năm đầy hoa dại;
nở rộ bên sân nhà.
Bao nỗi niềm còn lại;
em giờ ở nơi xa…
mùa này trời thật xanh;
trong anh bao niềm nhớ.
nỗi buồn chợt đến nhanh
kết thành vầng thơ nhỏ…
La toàn Vinh
No comments:
Post a Comment