#ngay20_11
Sau vụ lụt lớn năm 1926, Tản Đà và Nguyễn Công Hoan rủ nhau đi chơi mát bằng xe kéo. Người kéo xe này gầy và già, nhưng hai người chỉ đi hóng gió, không cần chạy nhanh. Ngồi trên xe, hai người bàn về bài thơ Áo bông che bạn của Tú Xương, nức nở khen sự ngậm ngùi của một tinh thần hoài cổ trong đó.
Anh phu xe kéo, mấy phút đầu còn chạy một cách dưỡng lão thôi, đến lúc ấy anh đi thong thả lại, Tản Đà lại đọc nữa:
Ai ơi có nhớ ai không?
Trời mưa, một mảnh áo bông che đầu.
Nào ai có tiếc ai đâu?
Áo bông ai ướt khăn đầu ai khô.
Tản Đà đọc đến câu "khăn đầu ai khô", tự nhiên anh phu xe dừng lại và khen: hay quá!
Hỏi ra, biết người kéo xe không phải là nhà nghề. Ông là một thầy đồ, vì lụt và vì xã hội không còn trọng dụng dạy chữ Nho nên nghèo đói, phải ra Hà Nội làm kéo xe. Từ lúc ấy, hai nhà văn, nhà thơ không dám ngồi cho ông kéo nữa. Ba người cùng đi bộ với nhau để nói chuyện thơ, rồi cùng về tòa báo ở phố Hàng Lọng. Tản Đà mời ông phu xe vào nhà chơi, cùng uống rượu, và rượu xong, tiễn ông một đồng bạc.
.
Xã hội Việt Nam về cơ bản luôn đề cao sự tôn sư trọng đạo. Nhưng trong xã hội biến đổi nhanh chóng như hiện tại, người thầy vừa phải trau dồi để không tụt hậu, vừa phải giữ bình tĩnh trong mọi ứng xử. Chúc các thầy cô luôn mạnh khoẻ để tiếp tục dìu dắt các thế hệ học trò trưởng thành.
**************************
Thượng thư Thái Văn Toản vận y phục Cổn Miện trong lễ tế Nam Giao xưa.
Ông sinh ra tại Huế ngày 27 tháng 12 năm 1885. Quê quán tại làng Quy Thiện (Tri Lễ xưa). Thân sinh ông là ông Thái Văn Bút, lúc còn sống nguyên là quan Tri huyện, mẹ là Công nữ Nhĩ Ty- con gái của của Hoàng tử thứ 10 -Tùng Thiện Vương và là cháu nội của vua Minh Mạng.


No comments:
Post a Comment